xưa đã qua rồi cái thời nhà tranh vách đất: Tiêu Tương, từ trong truyền thuyết. “Vá lành” những mảnh khuyết cuộc đời bằng đôi bàn tay .... “Bác sống như trời đất của ta/ Yêu từng ngọn lúa mỗi nhành .... Tản văn cuối tuần: Nhà gianh vách đất.
Cửa nguồn là sông Đuống, dòng sông Tiêu Tương, hay còn gọi là Tiêu Giang xưa chảy qua đất kinh Bắc, uốn khúc quanh co.
Đâu bàn tay anh nắm tay em ngày xưa đó. Đâu bàn tay giao phó cả cuộc đời. Đâu rồi nụ hôn nóng đâu rồi bàn tay ấm. Đã luôn bên anh dù bao gian khó vây quanh
(Baonghean.vn) - “Làng Sen quê Bác đây rồi/ Con đường xưa Bác một thời đã đi/ Hàng râm bụt vẫn xanh rì/ Mái nhà tranh với rèm tre khiêm nhường”.
Tôi nhớ mãi lúc ấy gương mặt anh rất buồn, anh bước tới cái lu lấy chiếc gáo múc nước uống, rồi nhìn thật lâu
cái nhà tranh vách đất, nơi anh đã lớn lên, biết bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ ấu!